Hẹn nhau đã mấy dịp hè
Giờ mới thỏa nỗi bạn bè ngóng nhau
Chuyện ngày xưa, chuyện ngày sau
Cùng nhau nâng chén, dốc bầu tâm tư
Nhớ câu: Tửu hậu trà dư
Hai mươi năm ấy, bây chừ là đây
Như rồng được gặp lại mây
Ta gặp lại bởi duyên may bạn bè!
Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012
Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012
NGHĨ GÌ, LÀM GÌ CHO LỚP TRẺ VIỆT NAM HIỆN NAY?
Nhìn một cách khách quan thì thời nào lớp trẻ chả có những nét riêng đặc sắc để làm nên dấu ấn thời đại mình. Vậy nên các bậc phụ huynh, các thầy cô cũng như các bậc lão tiền bối đừng nhìn con em, học trò hay cháu chắt của mình với cái nhìn khắt khe quá. Muốn hay không, quý vị cũng phải công nhận với tôi một điều là lớp trẻ có những điểm nổi trội hơn cha mẹ, thầy cô cũng như ông bà của chúng. Đơn cử như về việc tiếp thu và chịu ảnh hưởng của cái mới, cái lạ. Chỉ ở thời nay mới có chuyện một đứa trẻ chưa đến tuổi đi học, nửa chữ Việt chưa biết nhưng lại đã có thể chào được bằng tiếng Anh, có thể chơi game, sử dụng điện thoại di động một cách dễ dàng. Nếu quý vị nào đã tìm hiểu qua ngôn ngữ bọn trẻ dùng để Chat thì quý vị có thấy khó khăn trong khâu tiếp nhận và sử dụng không? Ấy là còn chưa nói đến việc quý vị - không giống như bọn trẻ - không thấy được sự tiện lợi trong việc truyền đạt thông tin cho nhau (nhanh hơn, đơn giản hơn chẳng hạn) khi sử dụng loại ngôn ngữ Chat. Thế mà bọn trẻ (có ai dạy đâu) lại tự mày mò rồi sử dụng một cách thành thạo, mau chóng là sao? Rõ ràng là vì chúng nhận thấy được sự tiện lợi và có niềm đam mê, thích thú khám phá những cái mới trong đó. Tôi cứ ước sao trong việc học hành, bọn trẻ cũng tìm được niềm say mê thích thú như thế! Khổ nỗi, trong sách giáo khoa mà hàng ngày chúng phải tiếp xúc ở trường lại có khá nhiều những bài học giáo dục đã quá lỗi thời. Cạnh đó, có thêm cả những cách thức truyền tải trong dạy học của các thầy cô không phù hợp với thực tế cuộc sống ngày nay nữa. Vậy mà chúng vẫn cứ phải học, cứ phải nghe, phải ghi. Thế có phải là chính người lớn đã dùng cái khuôn chưa chắc đã là chuẩn của mình áp đặt cho lũ trẻ hay không? Giả sử nếu ta xoay ngược lại: ta cho chúng cái quyền được áp đặt ta phải nghĩ, phải làm theo sở thích, quan niệm của chúng xem, khi ấy ta sẽ cảm thấy thế nào?
Nhưng nói qua thì cũng phải nói lại. Ở mọi thời, luôn có những giá trị vật chất và tinh thần là tinh hoa, là chân giá trị vĩnh cửu, là bản sắc dân tộc (mà lũ trẻ do chưa trải nghiệm cuộc sống nhiều, do chưa có cái nhìn sâu xa của tuổi trưởng thành để hiểu... nên chúng tỏ thái độ phủ nhận) thì lại là một điều phải cần đến sự định hướng, giáo dục, uốn nắn của người lớn.
Tóm lại, người xưa từng có câu: "Hậu sinh khả úy". Vận dụng câu ấy vào thời nay, người lớn cần biết chấp nhận việc học hỏi - tìm hiểu lớp trẻ; tôn trọng và dám công khai thừa nhận những giá trị văn hóa mới của thời đại chúng song song với việc định hướng nhận thức giữ gìn cái gốc là những giá trị văn hóa truyền thống cho lớp trẻ. Người lớn cũng rất cần điều chỉnh về cách nghĩ, cách làm, cách sống của mình nhằm thích ứng với các giá trị mới do lớp con cháu mình tạo ra. Đó là một công việc khó khăn đồng thời cũng là trách nhiệm vẻ vang và nặng nề của các bậc làm cha mẹ, làm thầy cô, làm ông bà ngày nay.
Nhưng nói qua thì cũng phải nói lại. Ở mọi thời, luôn có những giá trị vật chất và tinh thần là tinh hoa, là chân giá trị vĩnh cửu, là bản sắc dân tộc (mà lũ trẻ do chưa trải nghiệm cuộc sống nhiều, do chưa có cái nhìn sâu xa của tuổi trưởng thành để hiểu... nên chúng tỏ thái độ phủ nhận) thì lại là một điều phải cần đến sự định hướng, giáo dục, uốn nắn của người lớn.
Tóm lại, người xưa từng có câu: "Hậu sinh khả úy". Vận dụng câu ấy vào thời nay, người lớn cần biết chấp nhận việc học hỏi - tìm hiểu lớp trẻ; tôn trọng và dám công khai thừa nhận những giá trị văn hóa mới của thời đại chúng song song với việc định hướng nhận thức giữ gìn cái gốc là những giá trị văn hóa truyền thống cho lớp trẻ. Người lớn cũng rất cần điều chỉnh về cách nghĩ, cách làm, cách sống của mình nhằm thích ứng với các giá trị mới do lớp con cháu mình tạo ra. Đó là một công việc khó khăn đồng thời cũng là trách nhiệm vẻ vang và nặng nề của các bậc làm cha mẹ, làm thầy cô, làm ông bà ngày nay.
Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012
GỬI NGƯỜI BẠN XỨ QUẢNG
Hẹn nhau đã mấy dịp hè
Bao giờ thỏa nỗi bạn bè ngóng nhau?
Hè này lại thành hè sau
Khơi thêm nỗi nhớ sông Trà(*) năm nao
Gia cảnh vậy, biết làm sao?
Bao giờ thỏa nỗi khát khao mùa hè?
Hãy tin, đừng nản, bạn nghe!
Chúng mình vẫn ước: mùa hè gặp nhau!
(*) Sông Trà Khúc - Quảng Ngãi
GỬI CỐ NHÂN
Người là ai ư? Người là ta!
Cố nhân, sao lại nhận không ra?
Chỉ trách thời gian vô tình thế
Để mối thâm tình xưa mãi xa!
Cố nhân, sao lại nhận không ra?
Chỉ trách thời gian vô tình thế
Để mối thâm tình xưa mãi xa!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)