Hẹn nhau đã mấy dịp hè
Giờ mới thỏa nỗi bạn bè ngóng nhau
Chuyện ngày xưa, chuyện ngày sau
Cùng nhau nâng chén, dốc bầu tâm tư
Nhớ câu: Tửu hậu trà dư
Hai mươi năm ấy, bây chừ là đây
Như rồng được gặp lại mây
Ta gặp lại bởi duyên may bạn bè!
Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012
Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012
NGHĨ GÌ, LÀM GÌ CHO LỚP TRẺ VIỆT NAM HIỆN NAY?
Nhìn một cách khách quan thì thời nào lớp trẻ chả có những nét riêng đặc sắc để làm nên dấu ấn thời đại mình. Vậy nên các bậc phụ huynh, các thầy cô cũng như các bậc lão tiền bối đừng nhìn con em, học trò hay cháu chắt của mình với cái nhìn khắt khe quá. Muốn hay không, quý vị cũng phải công nhận với tôi một điều là lớp trẻ có những điểm nổi trội hơn cha mẹ, thầy cô cũng như ông bà của chúng. Đơn cử như về việc tiếp thu và chịu ảnh hưởng của cái mới, cái lạ. Chỉ ở thời nay mới có chuyện một đứa trẻ chưa đến tuổi đi học, nửa chữ Việt chưa biết nhưng lại đã có thể chào được bằng tiếng Anh, có thể chơi game, sử dụng điện thoại di động một cách dễ dàng. Nếu quý vị nào đã tìm hiểu qua ngôn ngữ bọn trẻ dùng để Chat thì quý vị có thấy khó khăn trong khâu tiếp nhận và sử dụng không? Ấy là còn chưa nói đến việc quý vị - không giống như bọn trẻ - không thấy được sự tiện lợi trong việc truyền đạt thông tin cho nhau (nhanh hơn, đơn giản hơn chẳng hạn) khi sử dụng loại ngôn ngữ Chat. Thế mà bọn trẻ (có ai dạy đâu) lại tự mày mò rồi sử dụng một cách thành thạo, mau chóng là sao? Rõ ràng là vì chúng nhận thấy được sự tiện lợi và có niềm đam mê, thích thú khám phá những cái mới trong đó. Tôi cứ ước sao trong việc học hành, bọn trẻ cũng tìm được niềm say mê thích thú như thế! Khổ nỗi, trong sách giáo khoa mà hàng ngày chúng phải tiếp xúc ở trường lại có khá nhiều những bài học giáo dục đã quá lỗi thời. Cạnh đó, có thêm cả những cách thức truyền tải trong dạy học của các thầy cô không phù hợp với thực tế cuộc sống ngày nay nữa. Vậy mà chúng vẫn cứ phải học, cứ phải nghe, phải ghi. Thế có phải là chính người lớn đã dùng cái khuôn chưa chắc đã là chuẩn của mình áp đặt cho lũ trẻ hay không? Giả sử nếu ta xoay ngược lại: ta cho chúng cái quyền được áp đặt ta phải nghĩ, phải làm theo sở thích, quan niệm của chúng xem, khi ấy ta sẽ cảm thấy thế nào?
Nhưng nói qua thì cũng phải nói lại. Ở mọi thời, luôn có những giá trị vật chất và tinh thần là tinh hoa, là chân giá trị vĩnh cửu, là bản sắc dân tộc (mà lũ trẻ do chưa trải nghiệm cuộc sống nhiều, do chưa có cái nhìn sâu xa của tuổi trưởng thành để hiểu... nên chúng tỏ thái độ phủ nhận) thì lại là một điều phải cần đến sự định hướng, giáo dục, uốn nắn của người lớn.
Tóm lại, người xưa từng có câu: "Hậu sinh khả úy". Vận dụng câu ấy vào thời nay, người lớn cần biết chấp nhận việc học hỏi - tìm hiểu lớp trẻ; tôn trọng và dám công khai thừa nhận những giá trị văn hóa mới của thời đại chúng song song với việc định hướng nhận thức giữ gìn cái gốc là những giá trị văn hóa truyền thống cho lớp trẻ. Người lớn cũng rất cần điều chỉnh về cách nghĩ, cách làm, cách sống của mình nhằm thích ứng với các giá trị mới do lớp con cháu mình tạo ra. Đó là một công việc khó khăn đồng thời cũng là trách nhiệm vẻ vang và nặng nề của các bậc làm cha mẹ, làm thầy cô, làm ông bà ngày nay.
Nhưng nói qua thì cũng phải nói lại. Ở mọi thời, luôn có những giá trị vật chất và tinh thần là tinh hoa, là chân giá trị vĩnh cửu, là bản sắc dân tộc (mà lũ trẻ do chưa trải nghiệm cuộc sống nhiều, do chưa có cái nhìn sâu xa của tuổi trưởng thành để hiểu... nên chúng tỏ thái độ phủ nhận) thì lại là một điều phải cần đến sự định hướng, giáo dục, uốn nắn của người lớn.
Tóm lại, người xưa từng có câu: "Hậu sinh khả úy". Vận dụng câu ấy vào thời nay, người lớn cần biết chấp nhận việc học hỏi - tìm hiểu lớp trẻ; tôn trọng và dám công khai thừa nhận những giá trị văn hóa mới của thời đại chúng song song với việc định hướng nhận thức giữ gìn cái gốc là những giá trị văn hóa truyền thống cho lớp trẻ. Người lớn cũng rất cần điều chỉnh về cách nghĩ, cách làm, cách sống của mình nhằm thích ứng với các giá trị mới do lớp con cháu mình tạo ra. Đó là một công việc khó khăn đồng thời cũng là trách nhiệm vẻ vang và nặng nề của các bậc làm cha mẹ, làm thầy cô, làm ông bà ngày nay.
Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012
GỬI NGƯỜI BẠN XỨ QUẢNG
Hẹn nhau đã mấy dịp hè
Bao giờ thỏa nỗi bạn bè ngóng nhau?
Hè này lại thành hè sau
Khơi thêm nỗi nhớ sông Trà(*) năm nao
Gia cảnh vậy, biết làm sao?
Bao giờ thỏa nỗi khát khao mùa hè?
Hãy tin, đừng nản, bạn nghe!
Chúng mình vẫn ước: mùa hè gặp nhau!
(*) Sông Trà Khúc - Quảng Ngãi
GỬI CỐ NHÂN
Người là ai ư? Người là ta!
Cố nhân, sao lại nhận không ra?
Chỉ trách thời gian vô tình thế
Để mối thâm tình xưa mãi xa!
Cố nhân, sao lại nhận không ra?
Chỉ trách thời gian vô tình thế
Để mối thâm tình xưa mãi xa!
Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012
GƯƠNG SÁNG PHAN TÂY HỒ
Tây Hồ - gương sáng tiền nhân xưa
Học hay, chí lớn cũng không vừa
Hậu sinh lớp lớp trông gương ấy
Đức - Tài đã đủ giúp đời chưa?
(Tây Nguyên tháng 9/2010).
(*) Tây Hồ: Tên hiệu của nhà chí sĩ Phan Châu Trinh (1872 - 1926)
Học hay, chí lớn cũng không vừa
Hậu sinh lớp lớp trông gương ấy
Đức - Tài đã đủ giúp đời chưa?
(Tây Nguyên tháng 9/2010).
(*) Tây Hồ: Tên hiệu của nhà chí sĩ Phan Châu Trinh (1872 - 1926)
CÓ ĐÁNG ĐỂ BẠN COI LÀ DANH NGÔN KHÔNG?
Cuộc sống như một giấc mơ dài. Hãy biết thưởng thức vẻ đẹp của nó trước khi bạn tỉnh giấc ở thế giới bên kia.
ĐẠO HỌC THỜI NAY
Đạo học thời nay đã chán rồi!
Mười thằng đi học, chín thằng chơi
Đến lớp, lòng chỉ mơ chat chít
Lên trường, óc toàn nghĩ game tưoi
Học bài quấy quá, cho xong chuyện
Vào thi nhăng nhố, cũng qua thôi
Học thế mà thi vẫn lên lớp
Đạo học? Trời ơi, ta ngán ngươi!
Mười thằng đi học, chín thằng chơi
Đến lớp, lòng chỉ mơ chat chít
Lên trường, óc toàn nghĩ game tưoi
Học bài quấy quá, cho xong chuyện
Vào thi nhăng nhố, cũng qua thôi
Học thế mà thi vẫn lên lớp
Đạo học? Trời ơi, ta ngán ngươi!
Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012
CHẾT RỒI SAO CÒN KHỎE THẾ?
Ngày xưa, ở làng nọ có
thầy đồ nổi tiếng dạy giỏi nên có rất nhiều học trò tới theo học. Thầy đồ có
cô con gái rất xinh, lại hay chữ nên các anh học trò ai cũng để ý, lấy lòng. Trong số các nam sinh có một anh học rất giỏi
lại chăm chỉ, nên được cô gái để ý.
Một hôm, thầy đồ dẫn các học trò sang làng bên có chuyện, chỉ để anh học trò nọ ở nhà. Trước khi đi, thầy giao anh học trò ở nhà làm việc giã giò. Thầy và các bạn đồng môn vừa đi khỏi, anh ta liền cởi hết quần áo chỉ mặc độc có chiếc quần đùi mỏng để giã giò cho dễ. Do anh ta giã hăng quá, lại không để ý nên “cái ấy” của anh thò ra lúc nào mà anh không biết. Cô gái đang xay lúa nhìn thấy, vừa thích, vừa ngượng nhưng vẫn hỏi anh học trò bằng chữ Hán:
-Hà vật ?(Kia là cái gì vậy?)
Anh học trò lúc đó mới biết, cũng ngượng nhưng vẫn dùng chữ Hán trả lời cô gái:
-À! Là thủ tam tam tử! (đầu con ba ba chết!).
Một hôm, thầy đồ dẫn các học trò sang làng bên có chuyện, chỉ để anh học trò nọ ở nhà. Trước khi đi, thầy giao anh học trò ở nhà làm việc giã giò. Thầy và các bạn đồng môn vừa đi khỏi, anh ta liền cởi hết quần áo chỉ mặc độc có chiếc quần đùi mỏng để giã giò cho dễ. Do anh ta giã hăng quá, lại không để ý nên “cái ấy” của anh thò ra lúc nào mà anh không biết. Cô gái đang xay lúa nhìn thấy, vừa thích, vừa ngượng nhưng vẫn hỏi anh học trò bằng chữ Hán:
-Hà vật ?(Kia là cái gì vậy?)
Anh học trò lúc đó mới biết, cũng ngượng nhưng vẫn dùng chữ Hán trả lời cô gái:
-À! Là thủ tam tam tử! (đầu con ba ba chết!).
Cô gái hỏi lại:
-Tử hà bất táng? (chết sao không đem chôn?)
-Gia bần, vô hữu quan tài táng! (nhà nghèo không có tiền mua quan tài để chôn)
Cô gái nghe thấy thế, nổi lòng thương liền nói với chàng trai:
-Bán dạ đáo phòng trung, táng sự quan tài nhục (nửa đêm nay vào phòng, em cho chôn vào quan tài thịt!)
-Tử hà bất táng? (chết sao không đem chôn?)
-Gia bần, vô hữu quan tài táng! (nhà nghèo không có tiền mua quan tài để chôn)
Cô gái nghe thấy thế, nổi lòng thương liền nói với chàng trai:
-Bán dạ đáo phòng trung, táng sự quan tài nhục (nửa đêm nay vào phòng, em cho chôn vào quan tài thịt!)
Được lời như cởi tấm lòng, đúng nửa đêm hôm ấy, anh ta vào phòng cô gái để
“táng” cái “thủ tam tam tử” vào “quan tài nhục”.Anh ta làm nhanh và khỏe quá
khiến cô gái vừa thích vừa sợ nhưng vẫn cố hỏi chàng trai:
-Tử hà cưỡng hĩ ?(Nãy bảo đã chết rồi sao giờ nó lại khoẻ thế?)
Chàng trai vừa thở hổn hển vừa nói:
- Táng ư đắc địa, nhi cải tử hoàn sinh (Chết thật rồi nhưng chôn đúng nơi đất hợp nên tự nhiên nó sống lại!)
-Tử hà cưỡng hĩ ?(Nãy bảo đã chết rồi sao giờ nó lại khoẻ thế?)
Chàng trai vừa thở hổn hển vừa nói:
- Táng ư đắc địa, nhi cải tử hoàn sinh (Chết thật rồi nhưng chôn đúng nơi đất hợp nên tự nhiên nó sống lại!)
Truyện vui toàn "L"
Lốc,
lũ lớn làm lều lán làng Lường lở lói, lung lay.Lực lượng lớn lính liên lạc lần
lượt lĩnh lệnh lên làng Lường làm lại lều lán.Lên làng,lính liên lạc lẫn lũ làng
len lau,luồn lách lấy le, luồng ,lau ,lách, lá leo làm lại lều lán.Lão Lứ lưng
lấm lem, lùa lũ lợn lang lông lá luồn lách len lại, lẳng lặng leo lên lều.Lũ lính
lấy làm lạ, la lên:
-Lão
lạc loài!Lính lác lao lực làm lụng lấy lương lấy lậu.Lão lấm lem lại lầm lũi leo
lên làm lều lán lấm láp,lạt lỏng làm lều lán lung la lung lay, lúc la lúc lắc.Lão
liều liệu!
Lũ
làng la lên:
-Lũ
lính liên lạc liều lĩnh, liều lĩnh!Lão Lứ là lệnh lang làng Lường.Lũ làng luôn lấy
lão làm lề lối ,luật lệ làng Lường.Lão làm luật lệ làng Lường lớn lao, lừng lẫy!
Lính
liên lạc liền lấy lão Lứ lệnh lang lo liệu làm lương lính.Lão Lứ là loại lươn lẹo,lừa
lọc lão làng.Lúc lão lọt lòng,lưỡi lão lè lè,lưng lấm lem.Lũ làng lấy làm lạ, lo
lúc lớn lên lão làm loạn làng.Lớn lên.lão Lứ lì lợm,liều lĩnh lắm.Lão làm liều ,làm láo luôn
luôn.Lắm lần, lũ làng lập luận, lí lẽ làm lão Lứ lo lắng.Lão liền liến láu lập
luận,lâý lí lẽ lanh lẹ lấp liếm lỗi lầm.Lần lần,lão Lứ lĩnh luật leo lên làm Lệnh
lang làng Lường .Lắm lần,lão lạm luật,lấn lướt lũ làng.Lũ làng lấy làm lo lắng.
Lên làm lệnh lương lo liệu lương lính,lão Lứ lấy
lễ lạt lung lạc lính lác .Lão lại lanh lẹ luồn lót,lừa lọc lũ lính luôn luôn.Lương
lậu lính,lão lĩnh,lão lưu luôn lại lấy lời, lấy lãi. Le, luồng ,lau ,lách lính lấy, lão
lấy làm lều lão.Lão lại lu loa là lũ lính lười làm.Lâu lâu, lũ lính lên lấy lương.Lũ
làm lếu làm láo lại lanh lĩnh lương, lẹ lên lương.Lũ lính làm lấm lưỡi lại lâu lên
lương,lâu lĩnh lương.Lũ lính la lối:”Lạ lùng!Lạ lùng!”.Lão Lứ lườm lườm lũ lính:
-Làm
lè lẹ lên!Lĩnh luồng, le lau lách luôn,lần lượt lên làm lại lều lán.Làm lếu ,làm
láo lúc lão lưu lương lại la lối,liều liệu!
Lũ
lính liên lạc lại lầm lụi, lẳng lặng leo lên lều làm lụng.
Lâm
"lì" lên lều lão lấy lương .Lão Lứ liếc Lâm “lì” lực lưỡng ,lanh lẹn liền lấy Lâm "lì" làm lương. Lão Lứ lăm le lấy Lý Lan làm lẽ. Lâm "lì" lên lán lão Lứ làm lương lân la liếc Lý Lan.
Lần
lần, Lý Lan lưu lưu luyến luyến Lâm “lì” làm lão Lứ lo lắng.Lúc lũ lính lên lều
làm, Lâm "lì" lại liếc Lý Lan .Lý lan long lanh liếc lại Lâm "lì". Lão Lứ la lớn
:
-Long, Linh ,Lê,Lâm … lên lợp lại lều lán!Làm lẹ lẹ lên!Làm láo làm liều, liệu làm lại
liền!
Lý
Lan lảnh lót:”Lâm!Làm lẹ lên!Lý Lan lại lán làng!
Lão
Lứ lồng lộn lôi Lý Lan lên lán làng la lối:
-Lý
Lan làm loạn luật lệ làng Lường!Lý Lan lung lạc lũ lính, làm loạn lề lối luật lệ
lính liên lạc!
Liếc lão Lứ lườm lườm, lừ lừ lúc lượn lờ lều lán,
lòng Lý Lan lại lưỡng lự:”Lão Lứ lớn? Lâm
lì Lớn?Lọ là luật lệ làng Lường lớn?”.Lòng Lý Lan lo lo:”Lỡ lão Lứ làm liều?”
Lúc lũ lính lên lều làm, liếc Lý Lan lộng lẫy,lão
Lứ lưỡng lự”:Lao lung?Luân lý?Lấy Lý Lan làm lẽ?Làm liều luôn?”.Lão len lén lên lán làng .Lấy lòng Lý Lan, lão lôi lụa là,
lập lắc lóng lánh lựa lùa lên lòng Lý Lan
.Lý Lan lẳng lặng lượm lấy lụa là ,lập lắc liệng luôn .Lão Lứ lầm lì lượm lại lụa
là,lập lắc,lẳng lặng lên lều.Liếc Lý Lan lúc lâu,lão le lưỡi:”Lý Lan!Lỗ lãi, lão
làm liều luôn!”.Lão Lứ Liều lĩnh lấn lại lôi luôn Lý Lan lên lán làm liều ,loạn
luân lý luôn .Lý Lan lăn lộn ,la lớn:
-Lũ
làng!Lũ làng!Lão Lứ làm lệnh lang lại làm loạn luật lệ luân lý lề lối làng Lường!
Lão
Lứ liền lanh lẹ lu loa lấp liếm:
-Lũ
làng!Lũ làng !Lũ lính liên lạc lên làng Lường lấy le,luồng,lau ,lách lại lừa lọc
luôn Lý Lan. Lũ lính liên lạc là loại lạc loài, liều lĩnh! Lý Lan lên lều lũ lính, lúng la lúng liếng, làm lung lạc lũ lính!Lý Lan là loại lẳng lơ!Loạn lớn!Loạn
lớn!
Lý
Lan liền liều lao lại,lượm lập lắc lia lão Lứ. Lão Lứ lanh lẹn lộn lại, lượm lấy lập
lắc lia lại Lý Lan.Lập lắc lúc la lúc lắc, lăn lông lốc.Lều lán lung lay.
Lão
Lứ lẹ làng luồn lại lán Lâm” lì’’ liến láu, lu loa lớn:
-Lũ
làng!Lũ Làng!Lâm “lì” lười làm, lại liều lĩnh làm loạn luân lý, luật lệ làng Lường!Lũ
lính liên lạc lên làng lấy lau lách là láo lếu,lì lợm lắm lắm!Lâm” lì“làm Lý
Lan lỡ làng, làm lung lay, lập lờ luân lý,làm liều, làm loạn luật làng lại liên
liến là:lão Lứ lơi lỏng luật lệ làng lấy lợi lấy lộc. Láo, láo lắm!Lí lẽ lũ lính lập là lập
lờ, lấp la lấp lửng lắm!Lời lẽ Lý Lan,Lâm “lì” lèo lá lươn lẹo lắm!Lão liều lôi
lũ lính lạc loài, lũng loạn lên lán làng lập lại luật lệ làng Lường lừng lẫy!
Lũ
làng lũ lượt lao lại lán Lý Lan, lán Lâm” lì”, la lớn:
-Lũ
lính làm loạn luân lý!Lũ lính làm loạn luân lý!Lôi Lâm “lì” lên lán làng làm luật
làng!Luộc luôn Lâm “lì”lẫn lũ lính lếu láo!Lý Lan làm loạn luật làng Lường, lôi luôn Lý Lan lên lán làng làm luật!
Lý
Lan loã lồ, lê lết lại lán Lâm “lì”. Liếc lũ làng lăm lăm lao lại, Lý Lan liền la lớn lên:
-Lão
Lứ làm lệnh lang lại lật luật, lùng lụa là,lập lắc lung lạc lấy lòng Lý Lan, lăm
le lấy Lý Lan làm lẽ.Lý Lan luôn lấy luân lý, luật lệ làng Lường làm lớn.Lão Lứ
lấy luật làng lôi Lý Lan lên lều lán lão, lão làm liều.Lão lại lu loa là Lý Lan làm
loạn luật lệ làng Lường. Lão Lứ là loại lật lọng, lèo lá!Lũ làng lại lăm lăm lấy lòng
lão la lối Lý Lan là lếu láo,loạn luân.Lạ lùng lắm!Lạ lùng lắm!Luâït lệ làng Lường
là loại…loạn luật!Làng Lường loạn lớn,loạn lớn!Lão Lứ !Lão Lứ lật lọng!Lũ làng, lũ làng! Lý Lan liều lĩnh
lôi lão lên lán làng làm luật!
Liếc
Lý Lan lấm lem, lõa lồ.Liếc lão Lứ lấm la lấm lét, lũ làng la lớn:
- Loạn lớn! Loạn lớn!Lẹ
lẹ lên!Lôi lão Lứ lếu láo, lạc loài lên lán làng làm lại luật lệ làng Lường!
Lão
Lứ lê lết, lùi lũi lết lên lán làng lạy
lục lũ làng, Lý Lan, lũ lính lia lịa. Lão líu lưỡi:
-Lúc
lú lẫn, lão lỡ làm lấm lem luật lệ làng Lường. Lão lừa lọc, lại làm lầm lỡ Lý
Lan, lừa lũ làng, lừa lũ lính lấy lợi lộc, lãi lời lương lính.Lý Lan, lính liên lạc, lũ làng lòng lành liếc lại, làm
luật làng lẹ lẹ lên.Lão làm luật lại làm loạn luật, lão lĩnh luật làng Lường!Lão…Lão…
Lũ làng la lớn :-Lão Lứ lĩnh luật làng!Luật làng
Lường luôn lớn lao,lồng lộng!
Lính
liên lạc lòng lành liền lựa lời, lập luận :
-Lũ
làng!Lý Lan!Lão Lứ làm lệnh lang làng Lường lâu lắm, làm luật làng Lường lừng lẫy
lớn lao!Lỗi lầm lão Lứ lỡ làm lọ là lúc lão lú lẫn.Luật lệ làng Lường luôn lồng lộng.Lòng
lũ làng, lòng Lý Lan luôn lớn lao.Lão Lứ lại lòng lành lĩnh luật làng.Lũ làng lòng
lành lui luật lại, làm lão Lứ lánh lỗi lầm, lánh lừa lọc, lại làm luân lý luật lệ
làng Lường lấp lánh, lớn lao luôn luôn!
Lâng
lâng lòng lành, lũ làng lần lượt lên lên lán làng la lối lão Lứ, lựa lời lấy lòng Lý Lan. Lũ làng lại lịch lãm lưu lính liên lạc, Lý Lan
lẫn lão Lứ lại lán, làm lành.Lều lán làng Lường, lính làm lại liền liền, lớn
lao, lành lặn.Luật lệ làng Lường lại lồng lộng.Lòng lành lâng lâng, lũ làng làm luật luôn: Lý Lan lấy Lâm “lì”. Lợn lang lại luộc. Lửa lán làng lại lung linh. Lũ làng lẫn lũ lính liên lạc....Lúc lính liên lạc lui, lũ
làng, Lý Lan lưu luôn Lâm “lì” lại làng.
Thứ Ba, 28 tháng 2, 2012
KỈ NIỆM NGÀY ĐẦU ĐẾN TRƯỜNG CẤP II CỦA TÔI
Tôi yêu quý ngôi trường này ngay từ buổi đầu tiên cùng mẹ đặt chân đến đây.
Tôi còn nhớ rất rõ buổi sáng hôm ấy. Bầu trời cao nguyên về mùa khô mới sáng mà đã trong veo không một gợn mây. Nắng sớm dịu nhẹ trải ánh vàng trên con đường đất đỏ thi thoảng lại tung lên từng đám bụi đỏ mờ mờ. Ngồi sau lưng mẹ, tôi ngoái lại phía sau dõi theo từng đám bụi bốc lên ở sau theo từng guồng xe mẹ đạp trên con đường nhỏ tắt qua lô cà phê đang mùa trổ hoa.Một luồng gió từ đâu như xô lại đem thứ hương dìu dịu, ngòn ngọt của hoa cà phê đến xộc vào mũi tôi. Đang mê mải nhìn, chợt tôi giật mình nghe tiếng mẹ tôi gọi:"Đã đến nơi rồi, con trai của mẹ!". Tôi hấp tấp nhảy vội xuống xe ngước mắt lên nhìn. Ôi! ngôi trường mà mẹ tôi nói hôm trước đã ở ngay trước mắt tôi đây rồi. Ấn tượng đầu tiên là cái cống to tướng với hai trụ cổng vuông hình hộp đứng được ốp đá hoa cương. Trên cái biển cũng ốp đá có hình dạng như một con thuyền đang xuôi theo chiều gió có dòng chữ lớn bằng đồng mạ sắc vàng óng ánh:"Trường THCS Trần Phú". Cánh cổng trường đã mở toang tự lúc nào như hai vòng tay dang rộng sẵn sàng chào đón lũ học sinh lớp 6 chúng tôi. Đợi mẹ cất xe cẩn thận xong, tôi đeo cặp, rụt rè đặt từng bước chân đầy vẻ thận trọng pha lẫn chút ngượng ngùng trên mặt sân bê tông rộng lớn dễ đến gấp hàng trăm lần khoảng sân trước nhà tôi. Những tiếng cười, những ánh mắt tò mò của một đám học sinh lớn như đang dồn cả vào tôi làm tôi thêm bối rối, mặt nóng, đỏ bừng đến cả hai tai. Mẹ tôi khẽ nắm tay tôi giọng nhè nhẹ:"Ai cũng thế cả! Rồi con sẽ mau quen thôi!". Đi hết khoảng sân bê tông rộng ngập trong tiếng nói tiếng cười của hàng trăm học sinh, tôi líu ríu từng bước theo chân mẹ lên tầng lầu. Theo tay mẹ chỉ, tôi đã nhìn thấy lớp học của tôi. Tường của cả dãy cao tầng đều được sơn màu hồng nhạt trong khá dịu mắt.Cửa ra vào lẫn cửa sổ đều được lắp kính sáng choang vẻ rất hiện đại. Đứng ngay cửa lớp là một người đàn ông trạc ngoài 40, để râu quai nón, khuôn mặt xương xương có vẻ dữ tướng nhưng ánh mắt nhìn lại toát lên một vẻ rất thân thiện, dịu dàng. Mẹ tôi cúi người chào rồi khẽ đẩy vào lưng tôi:" Đây là thầy D,dạy Toán và là chủ nhiệm lớp.Chào thầy đi con! Kể từ hôm nay, con sẽ là học sinh lớp thầy". Tôi lí nhí:" Em chào thầy!". Thầy nở nụ cười hiền từ đáp lại:" Chào em! Cả lớp chào mừng em đã trở thành thành viên thứ 42 của lớp 6A kể từ hôm nay!". Trấn tĩnh lại, giờ tôi mới ngẩng đầu nhìn vào trong lớp hoc. Mấy chục cặp mắt tròn xoe đang chiếu vào tôi. Vài tiếng cười rúc rích vẳng lại từ cuối lớp càng làm cho tôi bối rối. Như biết rõ tâm trạng tôi, thầy lên tiếng:" Thôi nào, các em hãy chào đón người bạn mới của lớp ta đi! Tên của bạn ấy là... Mà thôi! Hãy để bạn ấy tự giới thiệu!". Như được thầy tiếp thêm sinh lực, tôi hít sâu một hơi thở, cố đứng thẳng người cất tiếng giọng hơi run run:" Ch...ào các bạn! Tên tớ là... là... Trung". Thầy vỗ nhẹ vào vai tôi:" Tốt lắm! Thế là em đã là anh em một nhà với các bạn rồi!". Chỉ vào một cậu học sinh có thân hình mập mạp ngồi đầu bàn cuối lớp, thầy tiếp: "Đây là Cường, lớp trưởng. Em sẽ ngồi cùng bàn với bạn ấy. Thầy hi vọng các em sẽ là một đôi bạn cùng tiến nhé!"
Cường toét miệng: vẻ sung sướng:" Vâng ạ!". Tôi ngồi xuống cạnh Cường, mở cặp, lôi vội ra mấy cuốn vở còn thơm mùi giấy mới. Giờ học Toán đã bắt đầu. Phòng học giờ đã yên lặng đã trở lại. Tôi nghe rõ tiếng thầy trầm ấm. Tiếng ê ke, thước kẻ lách cách.Những mái đầu xanh cúi xuống trang vở trắng. Những ánh mắt long lanh chăm chú nhìn lên bảng dõi theo từng nét chữ, đường kẻ của thầy. Những cánh tay nho nhỏ giơ lên. Những con chữ, hình vẽ bắt đầu giăng hàng trên trang vở của tôi...
Buổi đầu đến trường Trần Phú của tôi đã diễn ra như thế đó. Loáng một cái mà tôi đã trải qua hơn một năm học dưới mái trường này. Giờ, tôi đã là một thành viên trong ban cán sự của lớp 7A. Những bỡ ngỡ, lạ lùng ngày đầu đến trường ấy giờ đã lùi sâu vào kí ức, trở thành những kỷ niệm thật dịu ngọt của tuổi học trò. Tôi yêu mái trường của tôi, yêu những người bạn mới ngày nào giờ đã thành thân thiết, yêu các thầy cô thân thiện và nhiệt tình!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)