Tôi yêu quý ngôi trường này ngay từ buổi đầu tiên cùng mẹ đặt chân đến đây.
Tôi còn nhớ rất rõ buổi sáng hôm ấy. Bầu trời cao nguyên về mùa khô mới sáng mà đã trong veo không một gợn mây. Nắng sớm dịu nhẹ trải ánh vàng trên con đường đất đỏ thi thoảng lại tung lên từng đám bụi đỏ mờ mờ. Ngồi sau lưng mẹ, tôi ngoái lại phía sau dõi theo từng đám bụi bốc lên ở sau theo từng guồng xe mẹ đạp trên con đường nhỏ tắt qua lô cà phê đang mùa trổ hoa.Một luồng gió từ đâu như xô lại đem thứ hương dìu dịu, ngòn ngọt của hoa cà phê đến xộc vào mũi tôi. Đang mê mải nhìn, chợt tôi giật mình nghe tiếng mẹ tôi gọi:"Đã đến nơi rồi, con trai của mẹ!". Tôi hấp tấp nhảy vội xuống xe ngước mắt lên nhìn. Ôi! ngôi trường mà mẹ tôi nói hôm trước đã ở ngay trước mắt tôi đây rồi. Ấn tượng đầu tiên là cái cống to tướng với hai trụ cổng vuông hình hộp đứng được ốp đá hoa cương. Trên cái biển cũng ốp đá có hình dạng như một con thuyền đang xuôi theo chiều gió có dòng chữ lớn bằng đồng mạ sắc vàng óng ánh:"Trường THCS Trần Phú". Cánh cổng trường đã mở toang tự lúc nào như hai vòng tay dang rộng sẵn sàng chào đón lũ học sinh lớp 6 chúng tôi. Đợi mẹ cất xe cẩn thận xong, tôi đeo cặp, rụt rè đặt từng bước chân đầy vẻ thận trọng pha lẫn chút ngượng ngùng trên mặt sân bê tông rộng lớn dễ đến gấp hàng trăm lần khoảng sân trước nhà tôi. Những tiếng cười, những ánh mắt tò mò của một đám học sinh lớn như đang dồn cả vào tôi làm tôi thêm bối rối, mặt nóng, đỏ bừng đến cả hai tai. Mẹ tôi khẽ nắm tay tôi giọng nhè nhẹ:"Ai cũng thế cả! Rồi con sẽ mau quen thôi!". Đi hết khoảng sân bê tông rộng ngập trong tiếng nói tiếng cười của hàng trăm học sinh, tôi líu ríu từng bước theo chân mẹ lên tầng lầu. Theo tay mẹ chỉ, tôi đã nhìn thấy lớp học của tôi. Tường của cả dãy cao tầng đều được sơn màu hồng nhạt trong khá dịu mắt.Cửa ra vào lẫn cửa sổ đều được lắp kính sáng choang vẻ rất hiện đại. Đứng ngay cửa lớp là một người đàn ông trạc ngoài 40, để râu quai nón, khuôn mặt xương xương có vẻ dữ tướng nhưng ánh mắt nhìn lại toát lên một vẻ rất thân thiện, dịu dàng. Mẹ tôi cúi người chào rồi khẽ đẩy vào lưng tôi:" Đây là thầy D,dạy Toán và là chủ nhiệm lớp.Chào thầy đi con! Kể từ hôm nay, con sẽ là học sinh lớp thầy". Tôi lí nhí:" Em chào thầy!". Thầy nở nụ cười hiền từ đáp lại:" Chào em! Cả lớp chào mừng em đã trở thành thành viên thứ 42 của lớp 6A kể từ hôm nay!". Trấn tĩnh lại, giờ tôi mới ngẩng đầu nhìn vào trong lớp hoc. Mấy chục cặp mắt tròn xoe đang chiếu vào tôi. Vài tiếng cười rúc rích vẳng lại từ cuối lớp càng làm cho tôi bối rối. Như biết rõ tâm trạng tôi, thầy lên tiếng:" Thôi nào, các em hãy chào đón người bạn mới của lớp ta đi! Tên của bạn ấy là... Mà thôi! Hãy để bạn ấy tự giới thiệu!". Như được thầy tiếp thêm sinh lực, tôi hít sâu một hơi thở, cố đứng thẳng người cất tiếng giọng hơi run run:" Ch...ào các bạn! Tên tớ là... là... Trung". Thầy vỗ nhẹ vào vai tôi:" Tốt lắm! Thế là em đã là anh em một nhà với các bạn rồi!". Chỉ vào một cậu học sinh có thân hình mập mạp ngồi đầu bàn cuối lớp, thầy tiếp: "Đây là Cường, lớp trưởng. Em sẽ ngồi cùng bàn với bạn ấy. Thầy hi vọng các em sẽ là một đôi bạn cùng tiến nhé!"
Cường toét miệng: vẻ sung sướng:" Vâng ạ!". Tôi ngồi xuống cạnh Cường, mở cặp, lôi vội ra mấy cuốn vở còn thơm mùi giấy mới. Giờ học Toán đã bắt đầu. Phòng học giờ đã yên lặng đã trở lại. Tôi nghe rõ tiếng thầy trầm ấm. Tiếng ê ke, thước kẻ lách cách.Những mái đầu xanh cúi xuống trang vở trắng. Những ánh mắt long lanh chăm chú nhìn lên bảng dõi theo từng nét chữ, đường kẻ của thầy. Những cánh tay nho nhỏ giơ lên. Những con chữ, hình vẽ bắt đầu giăng hàng trên trang vở của tôi...
Buổi đầu đến trường Trần Phú của tôi đã diễn ra như thế đó. Loáng một cái mà tôi đã trải qua hơn một năm học dưới mái trường này. Giờ, tôi đã là một thành viên trong ban cán sự của lớp 7A. Những bỡ ngỡ, lạ lùng ngày đầu đến trường ấy giờ đã lùi sâu vào kí ức, trở thành những kỷ niệm thật dịu ngọt của tuổi học trò. Tôi yêu mái trường của tôi, yêu những người bạn mới ngày nào giờ đã thành thân thiết, yêu các thầy cô thân thiện và nhiệt tình!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét