Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

GƯƠNG SÁNG PHAN TÂY HỒ

Tây Hồ - gương sáng tiền nhân xưa
Học hay, chí lớn cũng không vừa
Hậu sinh lớp lớp trông gương ấy
Đức - Tài đã đủ giúp đời chưa?
                    (Tây Nguyên tháng 9/2010).
(*) Tây Hồ: Tên hiệu của nhà chí sĩ Phan Châu Trinh (1872 - 1926)

CÓ ĐÁNG ĐỂ BẠN COI LÀ DANH NGÔN KHÔNG?

Cuộc sống như một giấc mơ dài. Hãy biết thưởng thức vẻ đẹp của nó trước khi bạn tỉnh giấc ở thế giới bên kia.

ĐẠO HỌC THỜI NAY

Đạo học thời nay đã chán  rồi!
Mười thằng đi học, chín thằng chơi
Đến lớp, lòng chỉ mơ chat chít
 Lên trường, óc toàn nghĩ game tưoi
Học bài quấy quá, cho xong chuyện
Vào thi nhăng nhố, cũng qua thôi
Học  thế mà  thi vẫn lên lớp
Đạo học? Trời ơi, ta ngán ngươi!


Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

CHẾT RỒI SAO CÒN KHỎE THẾ?


Ngày xưa, ở làng nọ có thầy đồ nổi tiếng dạy giỏi nên có rất nhiều học trò tới theo học. Thầy đồ có cô con gái rất xinh, lại hay chữ nên các anh học trò ai cũng để ý, lấy lòng. Trong số các nam sinh có một anh học rất giỏi lại chăm chỉ, nên được cô gái để ý.
    Một hôm, thầy đồ dẫn các học trò sang làng bên có chuyện, chỉ để anh học trò nọ ở nhà. Trước khi đi, thầy giao anh học trò ở nhà làm việc giã giò. Thầy và các bạn đồng môn vừa đi khỏi, anh ta liền cởi hết quần áo chỉ mặc độc có chiếc quần đùi mỏng để giã giò cho dễ. Do anh ta giã hăng quá, lại không để ý nên “cái ấy” của anh thò ra lúc nào mà anh không biết. Cô gái đang xay lúa nhìn thấy, vừa thích, vừa ngượng nhưng vẫn hỏi anh học trò bằng chữ Hán:
 -Hà vật ?(Kia là cái gì vậy?)
Anh học trò lúc đó mới biết, cũng ngượng nhưng vẫn dùng chữ Hán trả lời cô gái:
 -À! Là thủ tam tam tử! (đầu con ba ba chết!). 
Cô gái hỏi lại:
 -Tử hà bất táng? (chết sao không đem chôn?)
 -Gia bần, vô hữu quan tài táng! (nhà nghèo không có tiền mua quan tài để chôn)
Cô gái nghe  thấy thế, nổi lòng thương liền nói với chàng trai:
 -Bán dạ đáo phòng trung, táng sự quan tài nhục (nửa đêm nay vào phòng, em cho chôn vào quan tài thịt!)
Được lời như cởi tấm lòng, đúng nửa đêm hôm ấy, anh ta vào phòng cô gái để “táng” cái “thủ tam tam tử” vào “quan tài nhục”.Anh ta làm nhanh và khỏe quá khiến cô gái vừa thích vừa sợ nhưng vẫn cố hỏi chàng trai:
 -Tử hà cưỡng hĩ ?(Nãy bảo đã chết rồi sao giờ nó lại  khoẻ thế?)
Chàng trai vừa thở hổn hển vừa nói:
- Táng ư đắc địa, nhi cải tử hoàn sinh (Chết thật rồi nhưng chôn đúng nơi đất hợp nên tự nhiên nó sống lại!)

Truyện vui toàn "L"


Lốc, lũ lớn làm lều lán làng Lường lở lói, lung lay.Lực lượng lớn lính liên lạc lần lượt lĩnh lệnh lên làng Lường làm lại lều lán.Lên làng,lính liên lạc lẫn lũ làng len lau,luồn lách lấy le, luồng ,lau ,lách, lá leo làm lại lều lán.Lão Lứ lưng lấm lem, lùa lũ lợn lang lông lá luồn lách len lại, lẳng lặng leo lên lều.Lũ lính lấy làm lạ, la lên:
-Lão lạc loài!Lính lác lao lực làm lụng lấy lương lấy lậu.Lão lấm lem lại lầm lũi leo lên làm lều lán lấm láp,lạt lỏng làm lều lán lung la lung lay, lúc la lúc lắc.Lão liều liệu!
Lũ làng la lên:
-Lũ lính liên lạc liều lĩnh, liều lĩnh!Lão Lứ là lệnh lang làng Lường.Lũ làng luôn lấy lão làm lề lối ,luật lệ làng Lường.Lão làm luật lệ làng Lường  lớn lao, lừng lẫy!
Lính liên lạc liền lấy lão Lứ lệnh lang lo liệu làm lương lính.Lão Lứ là loại lươn lẹo,lừa lọc lão làng.Lúc lão lọt lòng,lưỡi lão lè lè,lưng lấm lem.Lũ làng lấy làm lạ, lo lúc lớn lên lão làm loạn làng.Lớn lên.lão Lứ  lì lợm,liều lĩnh lắm.Lão làm liều ,làm láo luôn luôn.Lắm lần, lũ làng lập luận, lí lẽ làm lão Lứ lo lắng.Lão liền liến láu lập luận,lâý lí lẽ lanh lẹ lấp liếm lỗi lầm.Lần lần,lão Lứ lĩnh luật leo lên làm Lệnh lang làng Lường .Lắm lần,lão lạm luật,lấn lướt lũ làng.Lũ làng lấy làm lo lắng.
 Lên làm lệnh lương lo liệu lương lính,lão Lứ lấy lễ lạt lung lạc lính lác .Lão lại lanh lẹ luồn lót,lừa lọc lũ lính luôn luôn.Lương lậu lính,lão lĩnh,lão lưu luôn lại lấy lời, lấy lãi. Le, luồng ,lau ,lách lính lấy, lão lấy làm lều lão.Lão lại lu loa là lũ lính lười làm.Lâu lâu, lũ lính lên lấy lương.Lũ làm lếu làm láo lại lanh lĩnh lương, lẹ lên lương.Lũ lính làm lấm lưỡi lại lâu lên lương,lâu lĩnh lương.Lũ lính la lối:”Lạ lùng!Lạ lùng!”.Lão Lứ  lườm lườm lũ lính:
-Làm lè lẹ lên!Lĩnh luồng, le lau lách luôn,lần lượt lên làm lại lều lán.Làm lếu ,làm láo lúc lão lưu lương lại la lối,liều liệu!
Lũ lính liên lạc lại lầm lụi, lẳng lặng leo lên lều làm lụng.
Lâm "lì" lên lều lão lấy lương .Lão Lứ liếc Lâm “lì” lực lưỡng ,lanh lẹn liền lấy Lâm "lì" làm lương. Lão Lứ lăm le lấy Lý Lan làm lẽ. Lâm "lì" lên lán lão Lứ làm  lương lân la liếc Lý Lan.
Lần lần, Lý Lan lưu lưu luyến luyến Lâm “lì” làm lão Lứ lo lắng.Lúc lũ lính lên lều làm, Lâm "lì" lại liếc Lý Lan .Lý lan long lanh liếc lại Lâm "lì". Lão Lứ la lớn :
-Long, Linh ,Lê,Lâm … lên lợp lại lều lán!Làm lẹ lẹ lên!Làm láo làm liều, liệu làm lại liền!
Lý Lan lảnh lót:”Lâm!Làm lẹ lên!Lý Lan lại lán làng!
Lão Lứ lồng lộn lôi Lý Lan lên lán làng la lối:
-Lý Lan làm loạn luật lệ làng Lường!Lý Lan lung lạc lũ lính, làm loạn lề lối luật lệ lính liên lạc!
 Liếc lão Lứ lườm lườm, lừ lừ lúc lượn lờ lều lán, lòng Lý Lan lại lưỡng lự:”Lão Lứ lớn?   Lâm lì Lớn?Lọ là luật lệ làng Lường lớn?”.Lòng Lý Lan lo lo:”Lỡ lão Lứ làm liều?”
 Lúc lũ lính lên lều làm, liếc Lý Lan lộng lẫy,lão Lứ lưỡng lự”:Lao lung?Luân lý?Lấy Lý Lan làm lẽ?Làm liều luôn?”.Lão len lén  lên lán làng .Lấy lòng Lý Lan, lão lôi lụa là, lập lắc lóng lánh lựa  lùa lên lòng Lý Lan .Lý Lan lẳng lặng lượm lấy lụa là ,lập lắc liệng luôn .Lão Lứ lầm lì lượm lại lụa là,lập lắc,lẳng lặng lên lều.Liếc Lý Lan lúc lâu,lão le lưỡi:”Lý Lan!Lỗ lãi, lão làm liều luôn!”.Lão Lứ Liều lĩnh lấn lại lôi luôn Lý Lan lên lán làm liều ,loạn  luân lý luôn .Lý Lan lăn  lộn ,la lớn:
-Lũ làng!Lũ làng!Lão Lứ làm lệnh lang lại làm loạn luật lệ luân lý lề lối làng Lường!
Lão Lứ liền lanh lẹ lu loa lấp liếm:
-Lũ làng!Lũ làng !Lũ lính liên lạc lên làng Lường lấy le,luồng,lau ,lách lại lừa lọc luôn Lý Lan. Lũ lính liên lạc  là loại lạc loài, liều lĩnh! Lý Lan lên lều lũ lính, lúng la lúng liếng, làm lung lạc lũ lính!Lý Lan là loại lẳng lơ!Loạn lớn!Loạn lớn!
Lý Lan liền liều lao lại,lượm lập lắc lia lão Lứ. Lão Lứ lanh lẹn lộn lại, lượm lấy lập lắc lia lại Lý Lan.Lập lắc lúc la lúc lắc, lăn lông lốc.Lều lán lung lay.
Lão Lứ lẹ làng luồn lại lán Lâm” lì’’ liến láu, lu loa lớn:
-Lũ làng!Lũ Làng!Lâm “lì” lười làm, lại liều lĩnh làm loạn luân lý, luật lệ làng Lường!Lũ lính liên lạc lên làng lấy lau lách là láo lếu,lì lợm lắm lắm!Lâm” lì“làm Lý Lan lỡ làng, làm lung lay, lập lờ luân lý,làm liều, làm loạn luật làng lại liên liến là:lão Lứ lơi lỏng luật lệ làng lấy lợi lấy lộc. Láo, láo lắm!Lí lẽ lũ lính lập là lập lờ, lấp la lấp lửng lắm!Lời lẽ Lý Lan,Lâm “lì” lèo lá lươn lẹo lắm!Lão liều lôi lũ lính lạc loài, lũng loạn lên lán làng lập lại luật lệ làng Lường lừng lẫy!
Lũ làng lũ lượt lao lại lán Lý Lan, lán Lâm” lì”, la lớn:
-Lũ lính làm loạn luân lý!Lũ lính làm loạn luân lý!Lôi Lâm “lì” lên lán làng làm luật làng!Luộc luôn Lâm “lì”lẫn lũ lính lếu láo!Lý Lan làm loạn luật làng Lường, lôi luôn Lý Lan lên lán làng làm luật!
Lý Lan loã lồ, lê lết lại lán Lâm “lì”. Liếc lũ làng lăm lăm lao lại, Lý Lan liền la lớn lên:
-Lão Lứ làm lệnh lang lại lật luật, lùng lụa là,lập lắc lung lạc lấy lòng Lý Lan, lăm le lấy Lý Lan làm lẽ.Lý Lan luôn lấy luân lý, luật lệ làng Lường làm lớn.Lão Lứ lấy luật làng lôi Lý Lan lên lều lán lão, lão làm liều.Lão lại lu loa là Lý Lan làm loạn luật lệ làng Lường. Lão Lứ là loại lật lọng, lèo lá!Lũ làng lại lăm lăm lấy lòng lão la lối Lý Lan là lếu láo,loạn luân.Lạ lùng lắm!Lạ lùng lắm!Luâït lệ làng Lường là loại…loạn luật!Làng Lường loạn lớn,loạn lớn!Lão Lứ !Lão Lứ lật lọng!Lũ làng, lũ làng! Lý Lan liều lĩnh lôi lão lên lán làng làm luật!
Liếc Lý Lan lấm lem, lõa lồ.Liếc lão Lứ lấm la lấm lét, lũ làng la lớn:
- Loạn lớn! Loạn lớn!Lẹ lẹ lên!Lôi lão Lứ lếu láo, lạc loài lên lán làng làm lại luật lệ làng Lường!
Lão Lứ  lê lết, lùi lũi lết lên lán làng lạy lục lũ làng, Lý Lan, lũ lính lia lịa. Lão líu lưỡi:
-Lúc lú lẫn, lão lỡ làm lấm lem luật lệ làng Lường. Lão lừa lọc, lại làm lầm lỡ Lý Lan, lừa lũ làng, lừa lũ lính lấy lợi lộc, lãi lời lương lính.Lý  Lan, lính liên lạc, lũ làng lòng lành liếc lại, làm luật làng lẹ lẹ lên.Lão làm luật lại làm loạn luật, lão lĩnh luật làng Lường!Lão…Lão…
 Lũ làng la lớn :-Lão Lứ lĩnh luật làng!Luật làng Lường luôn lớn lao,lồng lộng!
Lính liên lạc lòng lành liền  lựa lời, lập luận :
-Lũ làng!Lý Lan!Lão Lứ làm lệnh lang làng Lường lâu lắm, làm luật làng Lường lừng lẫy lớn lao!Lỗi lầm lão Lứ lỡ làm lọ là lúc lão lú lẫn.Luật lệ làng Lường luôn lồng lộng.Lòng lũ làng, lòng Lý Lan luôn lớn lao.Lão Lứ lại lòng lành lĩnh luật làng.Lũ làng lòng lành lui luật lại, làm lão Lứ lánh lỗi lầm, lánh lừa lọc, lại làm luân lý luật lệ làng Lường lấp lánh, lớn lao luôn luôn!
Lâng lâng lòng lành, lũ làng lần lượt lên lên lán làng la lối lão Lứ, lựa lời lấy lòng Lý Lan. Lũ làng lại lịch lãm lưu lính liên lạc, Lý Lan lẫn lão Lứ lại lán, làm lành.Lều lán làng Lường, lính làm lại liền liền, lớn lao, lành lặn.Luật lệ làng Lường lại lồng lộng.Lòng lành lâng lâng, lũ làng làm luật luôn: Lý Lan lấy Lâm “lì”. Lợn lang lại luộc. Lửa lán làng lại lung linh. Lũ làng lẫn lũ lính liên lạc....Lúc lính liên lạc lui, lũ làng, Lý Lan lưu luôn Lâm “lì” lại làng.