Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

CHẾT RỒI SAO CÒN KHỎE THẾ?


Ngày xưa, ở làng nọ có thầy đồ nổi tiếng dạy giỏi nên có rất nhiều học trò tới theo học. Thầy đồ có cô con gái rất xinh, lại hay chữ nên các anh học trò ai cũng để ý, lấy lòng. Trong số các nam sinh có một anh học rất giỏi lại chăm chỉ, nên được cô gái để ý.
    Một hôm, thầy đồ dẫn các học trò sang làng bên có chuyện, chỉ để anh học trò nọ ở nhà. Trước khi đi, thầy giao anh học trò ở nhà làm việc giã giò. Thầy và các bạn đồng môn vừa đi khỏi, anh ta liền cởi hết quần áo chỉ mặc độc có chiếc quần đùi mỏng để giã giò cho dễ. Do anh ta giã hăng quá, lại không để ý nên “cái ấy” của anh thò ra lúc nào mà anh không biết. Cô gái đang xay lúa nhìn thấy, vừa thích, vừa ngượng nhưng vẫn hỏi anh học trò bằng chữ Hán:
 -Hà vật ?(Kia là cái gì vậy?)
Anh học trò lúc đó mới biết, cũng ngượng nhưng vẫn dùng chữ Hán trả lời cô gái:
 -À! Là thủ tam tam tử! (đầu con ba ba chết!). 
Cô gái hỏi lại:
 -Tử hà bất táng? (chết sao không đem chôn?)
 -Gia bần, vô hữu quan tài táng! (nhà nghèo không có tiền mua quan tài để chôn)
Cô gái nghe  thấy thế, nổi lòng thương liền nói với chàng trai:
 -Bán dạ đáo phòng trung, táng sự quan tài nhục (nửa đêm nay vào phòng, em cho chôn vào quan tài thịt!)
Được lời như cởi tấm lòng, đúng nửa đêm hôm ấy, anh ta vào phòng cô gái để “táng” cái “thủ tam tam tử” vào “quan tài nhục”.Anh ta làm nhanh và khỏe quá khiến cô gái vừa thích vừa sợ nhưng vẫn cố hỏi chàng trai:
 -Tử hà cưỡng hĩ ?(Nãy bảo đã chết rồi sao giờ nó lại  khoẻ thế?)
Chàng trai vừa thở hổn hển vừa nói:
- Táng ư đắc địa, nhi cải tử hoàn sinh (Chết thật rồi nhưng chôn đúng nơi đất hợp nên tự nhiên nó sống lại!)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét